Diễm xưa

Mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp [Am] cổ
Dài tay em [C] mấy thuở mắt xanh [Dm] xao [Am]
Nghe lá thu mưa reo mòn gót [E7] nhỏ
Đường dài hun hút cho mắt thêm [C] sâu. [E7]

Mưa vẫn hay mưa trên hàng lá [Am] nhỏ
Buổi chiều ngồi [C] ngóng những chuyến mưa [Dm] qua [Am]
Trên bước chân em âm thầm lá [E7] đổ
Chợt hồn xanh buốt cho mình xót [Am] xa.

Chiều này còn mưa sao em không [Dm] lại
Nhớ mãi trong cơn đau [Am] vùi
Làm sao có [Dm] nhau hằn lên nỗi [E] đau
Bước chân em xin về [E7] mau.

Mưa vẫn hay mưa cho đời biển [Am] động
Làm sao em [C] nhớ những vết chim [Dm] di [Am]
Xin hãy cho mưa qua miền đất [E7] rộng
Để người phiêu lãng quên mình lãng [Am] du.

(Mưa vẫn hay mưa cho đời biển [Am] động
Làm sao em [C] biết bia đá không [Dm] đau [Am]
Xin hãy cho mưa qua miền đất [E7] rộng
Ngày sau sỏi đá cũng cần có [Am] nhau.)
Share nếu hay!

Bình luận