Hoa tím người xưa

Rồi chiều [Dm] nay lá khô rơi [A] đầy có người nhìn buồn [Dm] lây
Gom nhớ [Gm] thương sưởi tình cô [A] liêu ấm thêm lòng ít [Dm] nhiềụ
Tâm tư bâng [F] khuâng ngày đôi ta đến [A] đây
Cũng vườn xưa chốn [Dm] này
Nhặt hoa tím [A7] rụng cài lên áo,
Có ai đâu ngờ hoa tím cả người [Dm] thương.

Hương xưa ơi tìm đâu thấy kỷ [Gm] niệm
Bởi một màu hoa [Dm] tím.
Còn lại [Gm] đây những khung trời chơ vơ
Tháng năm lòng ngóng [A] chờ
Rồi từ [C] đó những đêm buồn mang tới
Thương nhớ khôn [Dm] nguôi người xưa xa cách rồi,
Ân tình suốt [A7] đời, giấu trong lòng riêng nức nở mà [Dm] thôi

Nhìn màu [Dm] hoa ngỡ như anh [A] cười lúc mình vừa gặp [Dm] nhau.
Xuân vẫn [Gm] qua, đếm thời gian [A] trôi biết ai về chốn [Dm] nào.
Đâu đây dư [F] hương gởi tâm tư luyến [A] thương
Ngước nhìn hoa tím [Dm] rụng tình sao hững [A] hờ
Người xưa [A7] hỡi! thấu cho nỗi lòng hoa tím còn người [Dm] đâu.
Share nếu hay!

Bình luận