Nắng ấm xa dần

Nắng ấm xa [A] dần rồi, nắng ấm xa [B] dần rồi
Nắng ấm xa [Abm] dần bỏ rơi,để lại những giấc [C#m] mơ
(Giữ lại đi, giữ lại đi)

Nắng ấm xa [A] dần rồ im nắng ấm xa [B] dần rồi
Nắng ấm xa [Abm] dần,xa dần theo những tiếng [C#m] cười
(Hãy mang đi giúp những nỗi buồn)

[A] Theo thời gian những hạt [B] mưa như nặng thêm.
Xóa hết thương [Abm] yêu mặn nồng ngày nào giữa chúng [C#m] ta.
(Anh lục tìm và cứ mãi lục tìm)

[A] Giơ bàn tay cố kìm [B] nén những cảm xúc.
Vùi mình vào đêm [Abm] đen anh chẳng tìm thấy lối [C#m] ra.
Sau lưng là [A] tiếng nói yêu anh,chẳng rời xa [B] anh.
Trước mắt anh điều [Abm] đấy, nó dối trá, tại sao người vội quên [C#m] mau?

Bài ca anh [A] viết sẽ không được trọn vẹn đâu [B] em.
Em yêu một [Abm] ai thật rồi mãi chẳng là anh [C#m] đâu.
(Vậy thì anh cứ bước đi xa nơi này)

[A] Ánh bình minh sẽ không còn nơi [B] đây.
Bước đi xa nơi [Abm] này, những lời yêu sẽ không còn nơi [C#m] đây
Phải tự đứng [A] lên mà thôi,che nhẹ đi những niềm [B] đau và nỗi buồn
Xung quanh anh giờ [Abm] đây cô đơn mình anh ôm giấc [C#m] mơ
Nhìn em bước ra đi xa [A] dần.
Share nếu hay!

Bình luận